Hà Giang có một sản vật độc đáo mà ít ai biết đến đó chính là mật ong bạc hà. Một thứ quà tặng mà bất cứ ai lên đây cũng muốn tìm mua bằng được.
Mật ong bạc hà lôi cuốn và làm say đắm lòng du khách không chỉ bởi vị ngọt đậm đà, êm dịu, thơm ngon, bổ dưỡng và mùi hương đặc biệt,du lich mien bac mà hơn hết đó chính là thứ tinh tuý từ núi đá, cùng những hạt sương mai và vô vàn những khó nhọc của người Mông trên vùng cao nguyên đá.
Bạc hà là một loài cây dại, hoa có màu tím hồng, nở vào độ từ tháng 9 tới tháng 12 âm lịch, mùa hoa bạc hà nở rộ một màu rực rỡ như xua đi những cảm giác nặng lề, khô cằn và khắc nghiệt của miền đá dữ này cũng là lúc những bầy ong cao nguyên đá đua nhau đi lấy mật về tổ để chắt lọc ra từng giọt mật quý giá cho đời.
Từ lâu mật ong bạc hà đã được truyền tụng là một vị thuốc với những dược tính đặc biệt. Đó là khả năng bồi bổ sức khỏe, công dụng chữa các bệnh về hô hấp, đường tiêu hóa. Vị thơm, ngọt dịu hiếm có của loại mật ong này cũng có sức hút đặc biệt.
Mật ong bạc hà được người Mông ở cao nguyên đá sản xuất theo phương pháp truyền thống, chủ yếu lấy từ hoa bạc hà và một số loài hoa của các loại thảo mộc hoang dại. Mật ong bạc hà có màu xanh nhạt, du lich thai lan pha lẫn chút màu vàng nhạt, khi thưởng thức có mùi thơm đặc trưng riêng, vị ngọt dịu mát và sánh đặc…là thứ mật thơm ngon hơn tất thảy những thứ mật ong khác mà tôi đã từng gặp. Có lẽ cũng chính vì vậy mà giá bán của mật ong bạc hà cũng cao hơn rất nhiều các loại mật ong khác. Hơn nữa, sản lượng mật ong bạc hà mỗi năm không nhiều, không bầy bán ở chợ như những thứ khác nên khó tìm mua thứ đặc sản độc đáo này.
Một tổ ong thông thường cho 3-5 lít mật. Tổ ong được mùa và thuộc loại to nhất chứa đến 10 lít. Mỗi người thợ nuôi ong mỗi mùa thu được đến hàng trăm lít mật. Để có được 1 kg mật quý báu đó, trung bình ong phải hút mật của 10 triệu bông hoa bạc hà. Có lẽ vì vậy với người Đồng Văn, chú ong mật nhỏ bé đã trở nên đáng yêu biết bao.
Nghề nuôi ong lấy mật của người Mông trên cao nguyên đá đã có từ nhiều đời nay, mỗi gia đình đều có vài ba tổ ong để nuôi lấy mật làm thuốc và làm bánh vào các dịp lễ Tết. Ngày nay, du lịch trên cao nguyên đá đang phát triển khởi sắc, du lich vung tau mật ong bạc hà là thứ quà tặng độc đáo và hấp dẫn đối với nhiều du khách khi lên cao nguyên đá. Vì vậy, nhu cầu mua mật ong bạc hà ngày càng cao của khách du lịch đã mang lại những nguồn thu nhập đáng kể cho người Mông nơi đây.
Vào dịp này, khách xa đến chơi nhà thế nào cũng được gia chủ thết đãi một chầu ong non chấm với mật ong. Có lẽ đây là món ăn từ mật ong thú vị nhất.
Gia chủ bày cả một tấm ong non trên mặt chiếc mâm nhôm và một vò mật ong nguyên chất sóng sánh. Bạn cứ tự nhiên múc lấy mật cho vào chén rồi cầm con dao sắc cắt tầng ong non ra thành từng miếng như cắt bánh gatô, chấm vào mật. Ăn xong sẽ có cảm giác lâng lâng thèm ngủ, giống như say mật, nhưng chỉ cần ngủ một giấc là lại tươi tỉnh ngay.
Đã từ lâu người Hà Giang truyền tụng những đặc tính của mật ong bạc hà. Ngoài tác dụng bồi bổ sức khỏe, nó còn có công dụng chữa các bệnh đường hô hấp, tiêu hóa. Mới đây, người ta còn phát hiện thêm tính năng giảm béo phì, hồi hộp, có tác dụng sát trùng và chữa bỏng rất hiệu quả.
Đối với phụ nữ, mật ong bạc hà còn làm giảm nếp nhăn, làm mềm da,du lich phu quoc cho da dẻ hồng hào. Bằng ấy công dụng cho thấy mật ong bạc hà quả là vị thuốc quý của thiên nhiên.
Tuy nhiên, để sản vật đặc biệt thơm ngon, quý giá này được nhiều người biết đến và trở thành thương hiệu nổi tiếng cần có chiến lược phát triển, quảng bá, giới thiệu rộng rãi để du khách đến với cực bắc Hà Giang có thể mua mật ong bạc hà một cách dễ dàng hơn.
Du Lich Mien Bac
Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011
Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011
Ghé lại vài đảo tại Hoàng Sa
Đảo Bạch Quy thuộc quần đảo Hoàng Sa có bãi cát trắng mênh mông, biển trong vắt như pha lê, hải âu tung cánh.
< Đảo Bạch Quy (Hoàng Sa) với bãi cát trắng tinh trong làn nước trong vắt...
Thuyền trưởng Mai Phụng Lưu, con sói biển của Quảng Ngãi chia sẻ với VnExpress net các hình ảnh đẹp về Hoàng Sa chụp trong những chuyến ông ra khơi.
< Từ một cậu bé phụ việc, nhiều năm qua ông Lưu đã trở thành thuyền trưởng dày dạn kinh nghiệm sóng gió.
Năm 20 tuổi bắt đầu theo cha ra khơi đánh bắt thủy sản, thuyền trưởng Mai Phụng Lưu được ngư dân Quảng Ngãi ví như con sói biển, chuyên hành nghề ở Hoàng Sa.
Ngày nay, viên thuyền trưởng 45 tuổi này thường xuyên cùng với các con trai, con rể của mình đưa tàu phấp phới lá cờ tổ quốc tiến ra vùng biển Hoàng Sa khai thác thủy sản.
Nhiều ngư dân có thâm niên tuổi đời khi mới 15 - 17 tuổi đã đi Hoàng Sa chuyến đầu đời,du lich phu quoc khi đó Hoàng Sa còn thuộc quyền kiểm soát của chính quyền miền Nam Việt Nam. Hồi đó, đi biển còn thắp cây đèn hột vịt, không có thiết bị định vị mà “thấy chim bay là biết gần đến đảo”...
Tàu nhỏ, phương tiện đi biển hầu như không có gì, ngay cả bình hơi, dây dẫn khí... để lặn cũng không. Nhưng nhờ ngư trường Hoàng Sa giàu có nên chuyến đi nào tàu cũng đầy ắp hải sản.
< Mỗi lần vào đảo, ông Lưu lại thắp nén hương tưởng nhớ cha ông từng gặp nạn nằm lại ở vùng biển này.
Ông Nguyễn Lộc (thôn Đông, An Vĩnh) đã giã từ nghề biển vì tuổi cao nhưng nghe nhắc tới Hoàng Sa thì mắt như sáng lên. Suốt cuộc đời du lich campuchia, ông Lộc không thể nào quên được hai chữ Hoàng Sa. Ở đó có những rạn san hô cá nhiều vô kể, có thể bắt hàng tấn ốc, nhưng cũng có khi ông “chết đi sống lại”. Nghe ông kể câu chuyện năm 1995 mà như mới diễn ra hôm qua...
< Viên thuyền trưởng dày dạn nắng gió nâng niu những quả trứng chim hải âu nhặt được ở đảo Tây.
Đó là chuyến đi câu mực bằng thuyền thúng và đèn măng sông trong mùa biển lặng. Khi mặt trời chìm nơi cuối chân trời cũng là lúc tàu lớn lần lượt thả 12 thuyền thúng và ngư dân (mỗi thuyền thúng một ngư dân và một đèn măng sông) để câu mực. Nhưng đến nửa đêm thì giông tố nổi lên đúng lúc cái đèn trên thuyền của ông Lộc hết dầu nên tàu lớn không nhìn thấy để vớt. Do gió lớn nên sáng ra thuyền thúng đã trôi xa, tàu lớn cứ tưởng ông gặp nạn rồi nên bỏ đi.
Lênh đênh trên biển hai ngày hai đêm trong mưa gió tầm tã, ông Lộc đã nghĩ đến cái chết. Nhưng khi trôi đến gần đảo Hải Nam thì một chiếc tàu của ngư dân Kỳ Hà, Quảng Nam, nhìn thấy và cứu ông. Sau đó, ông được chuyển sang một tàu cá của ngư dân đảo Lý Sơn để “quá giang” về nhà. Đến nhà ông mới hay, chủ tàu đã đem tiền chồng cho vợ con ông (như tiền bảo hiểm) vì ai cũng nghĩ ông đã chết.
< Đây là đảo Tây của Hoàng Sa với đồi dốc, nhiều cây cỏ nên chim hải âu thường vào đẻ trứng. Gặp mùa hải âu sinh sản, ông Lưu vào đảo nhặt trứng để cải thiện bữa ăn trong những ngày dài bám biển.
Lênh đênh trên biển hai ngày hai đêm trong mưa gió tầm tã, ông Lộc đã nghĩ đến cái chết du lich thai lan. Nhưng khi trôi đến gần đảo Hải Nam thì một chiếc tàu của ngư dân Kỳ Hà, Quảng Nam, nhìn thấy và cứu ông. Sau đó, ông được chuyển sang một tàu cá của ngư dân đảo Lý Sơn để “quá giang” về nhà. Đến nhà ông mới hay, chủ tàu đã đem tiền chồng cho vợ con ông (như tiền bảo hiểm) vì ai cũng nghĩ ông đã chết.
< Với ông Lưu, vùng biển Hoàng Sa là ngư trường dồi dào sản vật, từ lâu đã trở thành máu thịt, là mái ấm gia đình - "điểm tựa" cuộc sống cho gia đình ông cũng như nhiều ngư dân Việt Nam.
Ông Lộc cho rằng ông sống sót là nhờ ở ngư trường Hoàng Sa, thậm chí gần khu vực đảo Hải Nam, khi đó tàu cá của Việt Nam hoạt động nhiều. Bởi ở đó có những đảo ngầm (nhô lên khi triều xuống) rộng hàng chục ki lô mét vuông với vô số hải sản sinh sống.
< Qua những năm tháng bám biển của mình, ông Lưu vừa được Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vinh danh trong chương trình "Vinh quang Việt Nam" cùng với 7 tập thể và 13 cá nhân tiêu biểu khác là những anh hùng lao động, anh hùng lực lượng vũ trang, doanh nhân tiêu biểu, đã góp phần tích cực vào công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước trong thời kỳ hội nhập.
Theo anh Đặng Hoa, một chủ tàu ở thôn Đông, An Hải, Lý Sơn, năm bảy năm trước tàu của ngư dân Việt Nam và ngư dân Trung Quốc gặp nhau ở ngư trường này rất thường xuyên. “Nhiều lần chúng tôi trao đổi gạo, bia... thậm chí nhậu cùng nhau rất thân thiện”, anh Hoa kể.
Thế nhưng, hiện nay anh Hoa đã hạn chế đi ngư trường Hoàng Sa mà quay sang ngư trường Trường Sa do sự bắt bớ phi lý của phía Trung Quốc du lich vung tau. Dù vậy, anh vẫn mơ về một ngày mai, anh, thậm chí con cháu anh sẽ lại tự do đánh bắt trên ngư trường Hoàng Sa truyền thống của ông cha...
Như anh nói, cây bàng biển trên đảo Lý Sơn còn thì ngư dân đảo còn ra Hoàng Sa đánh bắt hải sản.
< Đảo Bạch Quy (Hoàng Sa) với bãi cát trắng tinh trong làn nước trong vắt...
Thuyền trưởng Mai Phụng Lưu, con sói biển của Quảng Ngãi chia sẻ với VnExpress net các hình ảnh đẹp về Hoàng Sa chụp trong những chuyến ông ra khơi.
< Từ một cậu bé phụ việc, nhiều năm qua ông Lưu đã trở thành thuyền trưởng dày dạn kinh nghiệm sóng gió.
Năm 20 tuổi bắt đầu theo cha ra khơi đánh bắt thủy sản, thuyền trưởng Mai Phụng Lưu được ngư dân Quảng Ngãi ví như con sói biển, chuyên hành nghề ở Hoàng Sa.
Ngày nay, viên thuyền trưởng 45 tuổi này thường xuyên cùng với các con trai, con rể của mình đưa tàu phấp phới lá cờ tổ quốc tiến ra vùng biển Hoàng Sa khai thác thủy sản.
Nhiều ngư dân có thâm niên tuổi đời khi mới 15 - 17 tuổi đã đi Hoàng Sa chuyến đầu đời,du lich phu quoc khi đó Hoàng Sa còn thuộc quyền kiểm soát của chính quyền miền Nam Việt Nam. Hồi đó, đi biển còn thắp cây đèn hột vịt, không có thiết bị định vị mà “thấy chim bay là biết gần đến đảo”...
Tàu nhỏ, phương tiện đi biển hầu như không có gì, ngay cả bình hơi, dây dẫn khí... để lặn cũng không. Nhưng nhờ ngư trường Hoàng Sa giàu có nên chuyến đi nào tàu cũng đầy ắp hải sản.
< Mỗi lần vào đảo, ông Lưu lại thắp nén hương tưởng nhớ cha ông từng gặp nạn nằm lại ở vùng biển này.
Ông Nguyễn Lộc (thôn Đông, An Vĩnh) đã giã từ nghề biển vì tuổi cao nhưng nghe nhắc tới Hoàng Sa thì mắt như sáng lên. Suốt cuộc đời du lich campuchia, ông Lộc không thể nào quên được hai chữ Hoàng Sa. Ở đó có những rạn san hô cá nhiều vô kể, có thể bắt hàng tấn ốc, nhưng cũng có khi ông “chết đi sống lại”. Nghe ông kể câu chuyện năm 1995 mà như mới diễn ra hôm qua...
< Viên thuyền trưởng dày dạn nắng gió nâng niu những quả trứng chim hải âu nhặt được ở đảo Tây.
Đó là chuyến đi câu mực bằng thuyền thúng và đèn măng sông trong mùa biển lặng. Khi mặt trời chìm nơi cuối chân trời cũng là lúc tàu lớn lần lượt thả 12 thuyền thúng và ngư dân (mỗi thuyền thúng một ngư dân và một đèn măng sông) để câu mực. Nhưng đến nửa đêm thì giông tố nổi lên đúng lúc cái đèn trên thuyền của ông Lộc hết dầu nên tàu lớn không nhìn thấy để vớt. Do gió lớn nên sáng ra thuyền thúng đã trôi xa, tàu lớn cứ tưởng ông gặp nạn rồi nên bỏ đi.
Lênh đênh trên biển hai ngày hai đêm trong mưa gió tầm tã, ông Lộc đã nghĩ đến cái chết. Nhưng khi trôi đến gần đảo Hải Nam thì một chiếc tàu của ngư dân Kỳ Hà, Quảng Nam, nhìn thấy và cứu ông. Sau đó, ông được chuyển sang một tàu cá của ngư dân đảo Lý Sơn để “quá giang” về nhà. Đến nhà ông mới hay, chủ tàu đã đem tiền chồng cho vợ con ông (như tiền bảo hiểm) vì ai cũng nghĩ ông đã chết.
< Đây là đảo Tây của Hoàng Sa với đồi dốc, nhiều cây cỏ nên chim hải âu thường vào đẻ trứng. Gặp mùa hải âu sinh sản, ông Lưu vào đảo nhặt trứng để cải thiện bữa ăn trong những ngày dài bám biển.
Lênh đênh trên biển hai ngày hai đêm trong mưa gió tầm tã, ông Lộc đã nghĩ đến cái chết du lich thai lan. Nhưng khi trôi đến gần đảo Hải Nam thì một chiếc tàu của ngư dân Kỳ Hà, Quảng Nam, nhìn thấy và cứu ông. Sau đó, ông được chuyển sang một tàu cá của ngư dân đảo Lý Sơn để “quá giang” về nhà. Đến nhà ông mới hay, chủ tàu đã đem tiền chồng cho vợ con ông (như tiền bảo hiểm) vì ai cũng nghĩ ông đã chết.
< Với ông Lưu, vùng biển Hoàng Sa là ngư trường dồi dào sản vật, từ lâu đã trở thành máu thịt, là mái ấm gia đình - "điểm tựa" cuộc sống cho gia đình ông cũng như nhiều ngư dân Việt Nam.
Ông Lộc cho rằng ông sống sót là nhờ ở ngư trường Hoàng Sa, thậm chí gần khu vực đảo Hải Nam, khi đó tàu cá của Việt Nam hoạt động nhiều. Bởi ở đó có những đảo ngầm (nhô lên khi triều xuống) rộng hàng chục ki lô mét vuông với vô số hải sản sinh sống.
< Qua những năm tháng bám biển của mình, ông Lưu vừa được Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vinh danh trong chương trình "Vinh quang Việt Nam" cùng với 7 tập thể và 13 cá nhân tiêu biểu khác là những anh hùng lao động, anh hùng lực lượng vũ trang, doanh nhân tiêu biểu, đã góp phần tích cực vào công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước trong thời kỳ hội nhập.
Theo anh Đặng Hoa, một chủ tàu ở thôn Đông, An Hải, Lý Sơn, năm bảy năm trước tàu của ngư dân Việt Nam và ngư dân Trung Quốc gặp nhau ở ngư trường này rất thường xuyên. “Nhiều lần chúng tôi trao đổi gạo, bia... thậm chí nhậu cùng nhau rất thân thiện”, anh Hoa kể.
Thế nhưng, hiện nay anh Hoa đã hạn chế đi ngư trường Hoàng Sa mà quay sang ngư trường Trường Sa do sự bắt bớ phi lý của phía Trung Quốc du lich vung tau. Dù vậy, anh vẫn mơ về một ngày mai, anh, thậm chí con cháu anh sẽ lại tự do đánh bắt trên ngư trường Hoàng Sa truyền thống của ông cha...
Như anh nói, cây bàng biển trên đảo Lý Sơn còn thì ngư dân đảo còn ra Hoàng Sa đánh bắt hải sản.
Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011
Lên xứ Mường uống cốc rượu ngô
Nếu đến xứ Mường, bạn hãy một lần ghé thăm, uống rượu ngô Cốc Ngù được “luyện” trong hang đá Mã Tuyển. Không nức tiếng như rượu ngô Bản Phố của người Mông Bắc Hà, rượu thóc Shan Lùng của người Dao đỏ Bát Xát, nhưng rượu ngô Cốc Ngù của người Pa Dí cũng là một thức uống mang đậm hương vị của núi rừng Lào Cai.
Từ thành phố Lào Cai, theo quốc lộ 4E trải nhựa, qua 50km trập trùng nương dứa, đồi chè, những triền ruộng bậc thang thấp thoáng dưới tán samu xanh ngắt và những bản làng người Mông, người Dao nằm trong bảng lảng sương mù, chúng tôi đến thị trấn cổ Mường Khương.
Nằm trên độ cao 1.500m so với mực nước biển, thị trấn cổ gọi theo tiếng địa phương là “Mưng Khảng”, có nghĩa “cột thép chống trời”, nằm lọt thỏm giữa những ngọn núi nhọn như răng cưa bao quanh như thành lũy.
Vẫn còn khá nhiều những ngôi nhà đá lợp ngói máng rêu mọc xanh rì,xem du lich thai lan. Nhịp sống cư dân trầm lặng pha chút u tịch miền sơn cước, in rõ dấu tích miền đất cổ xưa có tên gọi xứ Mường.
Cuối thị trấn có một phiên chợ họp ngày cuối tuần. Chợ phiên người dân tộc thiểu số đủ loại trang phục, sắc màu từ các bản xa trên núi cao hay ven suối nguồn kéo về tụ họp, đông vui như hội. Chợ xứ Mường đủ các sản vật: gà ác, thịt lợn đen xông khói, óc đậu, rượu ngô Cốc Ngù... nhưng anh bạn nhà thơ người Pa Dí - Pờ Sảo Mìn bảo: “Chưa uống rượu Cốc Ngù chôn sâu trong hang Mã Tuyển thì chưa biết xứ Mường đâu. Nó là tinh chất, hồn phách xứ Mường này đấy”.
Cốc Ngù là thôn trung tâm của xã biên giới Nậm Chảy (Mường Khương), nơi đây có đồng bào Pa Dí, Tu Dí, Nùng cùng sinh sống. Vốn quen với sản xuất nông nghiệp, cũng như một số đồng bào dân tộc thiểu số khác, người Pa Dí ở Cốc Ngù có một nghề truyền thống nấu rượu ngô từ lâu.
Trò chuyện với chúng tôi, chị Pờ Mìn Hương, Trưởng thôn Cốc Ngù cho biết: Cả thôn Cốc Ngù hiện có 28 hộ làm nghề nấu rượu. Người Pa Dí trồng ngô chủ yếu là nấu rượu và phục vụ chăn nuôi. Rượu Cốc Ngù được nấu từ ngô nếp địa phương, cũng có ít hộ nấu cả ngô tẻ. Nhưng theo người Pa Dí ở Cốc Ngù thì rượu ngô nếp có vị ngon hơn hẳn, bán được giá hơn, ủ trong chum vại càng lâu lại càng ngon.
Không biết nghề nấu rượu ngô có tự bao giờ, chỉ biết người Pa Dí ở Cốc Ngù hiện tại khi lớn lên, lập gia đình đều được học bí quyết từ ông bà, bố mẹ truyền lại,xem du lich campuchia. Vẫn những công thức luộc ngô, ủ men, nhưng với bí quyết riêng của người Pa Dí đã làm nên hương vị độc đáo, hấp dẫn khác biệt của rượu Cốc Ngù.
Theo những người già trong thôn kể lại, do nguồn nước và khí hậu nơi đây khác biệt so với nơi khác nên mới tạo ra một thứ rượu ngon. Vì có không ít người Pa Dí sau khi dựng vợ, gả chồng, cũng đem theo bí quyết này đến một số thôn, bản khác trong huyện, thậm chí ngay trong xã nhưng khi nấu rượu cũng không ngon bằng nấu tại thôn Cốc Ngù - độc đáo nhất còn được nấu và ủ trong hang Mã Tuyển.
Theo chỉ dẫn của nhà thơ xứ núi, chúng tôi tìm đến hang Mã Tuyển, hút sâu trong lòng núi đá, ở ngay đầu thị trấn. Cầm ngọn đèn pin cực sáng, ông Đinh Mạnh Thắng - chủ nhân hang rượu - dẫn cả nhóm vào “thám hiểm”. Rất nhiều nhũ đá rủ xuống thành những hình thù khác nhau. Hơi lạnh bốc lên luồn vào da thịt, càng đi sâu vào lòng hang càng lạnh.
Cơ man những chum, hũ, bình, cả bồn inox đựng rượu, dù đã được đậy kín nhưng vẫn bốc hương thơm nồng, ngây ngất. Chủ nhân cho biết trong hang hiện có hơn 4.000 lít rượu đặc sản, do người dân tộc Pa Dí ở thôn Cốc Ngù (xã Nậm Chảy) và người Nùng ở thôn Dì Thàng (xã Tung Chung Phố) nấu cách thủy từ ngô, hạt hồng mi và men lá rừng.
Toàn bộ chum, hũ, bình đựng rượu được đặt làm từ Thanh Hóa để bảo đảm chất thổ và độ tinh luyện của gốm, làm rượu ngô xứ Mường càng chôn sâu, để lâu trong hang đá càng tinh khiết, khử hết aldehyde và các tạp chất nên rất thơm, ngon.
Ông Thắng mở một chum sành loại 200 lít, rượu trong vắt như nước mưa nhìn thấu đáy chum, hương thơm tỏa ra ngào ngạt. Loại rượu lâu nhất ở đây được bốn năm tuổi, bán giá 80.000 đồng/lít, đựng trong bầu sành, có tem nhãn bắt mắt, dùng làm quà rất hợp.
Theo Phòng Văn hóa - thể thao và du lich huyện Mường Khương, hang Mã Tuyển là hang đá cactơ. Năm 2008, PGS.TS Nguyễn Lân Cường cùng đồng sự tại Viện Khảo cổ Việt Nam thám hiểm, khám phá nơi đây có nhiều hóa thạch động vật cổ. Đặc biệt đã thu được bộ răng voi răng kiếm hóa thạch tại đây. Sau những khai quật bước đầu, một số hiện vật hóa thạch được đưa về Bảo tàng tỉnh Lào Cai cất giữ, một số vẫn để tại hang. Được phép của huyện, ngoài việc bảo tồn, ông Thắng đã đầu tư tiền nạo vét lòng hang, làm cửa sắt kiên cố để làm hang “luyện” rượu.
Trải chiếc chiếu nilông ra giữa lòng hang, ông Thắng đãi chúng tôi loại rượu Cốc Ngù trong vắt, múc từ chiếc chum sành lớn để ở đáy hang, uống kèm món thịt lợn đen xứ Mường nướng than hoa. Ly rượu trong vắt như nước mưa, lạnh như ướp đá, nhấp đầu lưỡi không thấy gì, nhưng vừa rời cuống họng lập tức lan tỏa, vị cay rần rật, thơm lừng hương vị đặc trưng, êm dịu như không hề say!
Thế mới biết, mỗi địa phương mien bac, mỗi tiểu vùng khí hậu có những đặc điểm riêng tạo nên những sản vật, những món ăn mang đặc trưng riêng, không đâu có được. Bà Tráng Chử Lần, 80 tuổi, người Pa Dí ở thôn Cốc Ngù cho biết: Người già trong thôn đều biết nấu rượu và uống rượu. Mỗi dịp lễ, tết, rượu ngô được dùng để tế thần linh, tổ tiên, để người Pa Dí cùng nhau nâng chén, cùng cầu mong mùa màng bội thu, đời sống no ấm...
Trong những ngày vui như thế, men say được cất từ hạt ngô nếp nương thơm dẻo, từ bí quyết ngâm ủ của người Pa Dí, từ dòng nước mát trong ở thôn Cốc Ngù đã hoà quyện vào nhau, tạo nên một thứ tinh tuý chứa đựng nét văn hoá của người dân vùng cao.
TAG:du lich mien bac
Từ thành phố Lào Cai, theo quốc lộ 4E trải nhựa, qua 50km trập trùng nương dứa, đồi chè, những triền ruộng bậc thang thấp thoáng dưới tán samu xanh ngắt và những bản làng người Mông, người Dao nằm trong bảng lảng sương mù, chúng tôi đến thị trấn cổ Mường Khương.
Nằm trên độ cao 1.500m so với mực nước biển, thị trấn cổ gọi theo tiếng địa phương là “Mưng Khảng”, có nghĩa “cột thép chống trời”, nằm lọt thỏm giữa những ngọn núi nhọn như răng cưa bao quanh như thành lũy.
Vẫn còn khá nhiều những ngôi nhà đá lợp ngói máng rêu mọc xanh rì,xem du lich thai lan. Nhịp sống cư dân trầm lặng pha chút u tịch miền sơn cước, in rõ dấu tích miền đất cổ xưa có tên gọi xứ Mường.Cuối thị trấn có một phiên chợ họp ngày cuối tuần. Chợ phiên người dân tộc thiểu số đủ loại trang phục, sắc màu từ các bản xa trên núi cao hay ven suối nguồn kéo về tụ họp, đông vui như hội. Chợ xứ Mường đủ các sản vật: gà ác, thịt lợn đen xông khói, óc đậu, rượu ngô Cốc Ngù... nhưng anh bạn nhà thơ người Pa Dí - Pờ Sảo Mìn bảo: “Chưa uống rượu Cốc Ngù chôn sâu trong hang Mã Tuyển thì chưa biết xứ Mường đâu. Nó là tinh chất, hồn phách xứ Mường này đấy”.
Cốc Ngù là thôn trung tâm của xã biên giới Nậm Chảy (Mường Khương), nơi đây có đồng bào Pa Dí, Tu Dí, Nùng cùng sinh sống. Vốn quen với sản xuất nông nghiệp, cũng như một số đồng bào dân tộc thiểu số khác, người Pa Dí ở Cốc Ngù có một nghề truyền thống nấu rượu ngô từ lâu.
Trò chuyện với chúng tôi, chị Pờ Mìn Hương, Trưởng thôn Cốc Ngù cho biết: Cả thôn Cốc Ngù hiện có 28 hộ làm nghề nấu rượu. Người Pa Dí trồng ngô chủ yếu là nấu rượu và phục vụ chăn nuôi. Rượu Cốc Ngù được nấu từ ngô nếp địa phương, cũng có ít hộ nấu cả ngô tẻ. Nhưng theo người Pa Dí ở Cốc Ngù thì rượu ngô nếp có vị ngon hơn hẳn, bán được giá hơn, ủ trong chum vại càng lâu lại càng ngon.
Không biết nghề nấu rượu ngô có tự bao giờ, chỉ biết người Pa Dí ở Cốc Ngù hiện tại khi lớn lên, lập gia đình đều được học bí quyết từ ông bà, bố mẹ truyền lại,xem du lich campuchia. Vẫn những công thức luộc ngô, ủ men, nhưng với bí quyết riêng của người Pa Dí đã làm nên hương vị độc đáo, hấp dẫn khác biệt của rượu Cốc Ngù.
Theo những người già trong thôn kể lại, do nguồn nước và khí hậu nơi đây khác biệt so với nơi khác nên mới tạo ra một thứ rượu ngon. Vì có không ít người Pa Dí sau khi dựng vợ, gả chồng, cũng đem theo bí quyết này đến một số thôn, bản khác trong huyện, thậm chí ngay trong xã nhưng khi nấu rượu cũng không ngon bằng nấu tại thôn Cốc Ngù - độc đáo nhất còn được nấu và ủ trong hang Mã Tuyển.Theo chỉ dẫn của nhà thơ xứ núi, chúng tôi tìm đến hang Mã Tuyển, hút sâu trong lòng núi đá, ở ngay đầu thị trấn. Cầm ngọn đèn pin cực sáng, ông Đinh Mạnh Thắng - chủ nhân hang rượu - dẫn cả nhóm vào “thám hiểm”. Rất nhiều nhũ đá rủ xuống thành những hình thù khác nhau. Hơi lạnh bốc lên luồn vào da thịt, càng đi sâu vào lòng hang càng lạnh.
Cơ man những chum, hũ, bình, cả bồn inox đựng rượu, dù đã được đậy kín nhưng vẫn bốc hương thơm nồng, ngây ngất. Chủ nhân cho biết trong hang hiện có hơn 4.000 lít rượu đặc sản, do người dân tộc Pa Dí ở thôn Cốc Ngù (xã Nậm Chảy) và người Nùng ở thôn Dì Thàng (xã Tung Chung Phố) nấu cách thủy từ ngô, hạt hồng mi và men lá rừng.Toàn bộ chum, hũ, bình đựng rượu được đặt làm từ Thanh Hóa để bảo đảm chất thổ và độ tinh luyện của gốm, làm rượu ngô xứ Mường càng chôn sâu, để lâu trong hang đá càng tinh khiết, khử hết aldehyde và các tạp chất nên rất thơm, ngon.
Ông Thắng mở một chum sành loại 200 lít, rượu trong vắt như nước mưa nhìn thấu đáy chum, hương thơm tỏa ra ngào ngạt. Loại rượu lâu nhất ở đây được bốn năm tuổi, bán giá 80.000 đồng/lít, đựng trong bầu sành, có tem nhãn bắt mắt, dùng làm quà rất hợp.
Theo Phòng Văn hóa - thể thao và du lich huyện Mường Khương, hang Mã Tuyển là hang đá cactơ. Năm 2008, PGS.TS Nguyễn Lân Cường cùng đồng sự tại Viện Khảo cổ Việt Nam thám hiểm, khám phá nơi đây có nhiều hóa thạch động vật cổ. Đặc biệt đã thu được bộ răng voi răng kiếm hóa thạch tại đây. Sau những khai quật bước đầu, một số hiện vật hóa thạch được đưa về Bảo tàng tỉnh Lào Cai cất giữ, một số vẫn để tại hang. Được phép của huyện, ngoài việc bảo tồn, ông Thắng đã đầu tư tiền nạo vét lòng hang, làm cửa sắt kiên cố để làm hang “luyện” rượu.Trải chiếc chiếu nilông ra giữa lòng hang, ông Thắng đãi chúng tôi loại rượu Cốc Ngù trong vắt, múc từ chiếc chum sành lớn để ở đáy hang, uống kèm món thịt lợn đen xứ Mường nướng than hoa. Ly rượu trong vắt như nước mưa, lạnh như ướp đá, nhấp đầu lưỡi không thấy gì, nhưng vừa rời cuống họng lập tức lan tỏa, vị cay rần rật, thơm lừng hương vị đặc trưng, êm dịu như không hề say!
Thế mới biết, mỗi địa phương mien bac, mỗi tiểu vùng khí hậu có những đặc điểm riêng tạo nên những sản vật, những món ăn mang đặc trưng riêng, không đâu có được. Bà Tráng Chử Lần, 80 tuổi, người Pa Dí ở thôn Cốc Ngù cho biết: Người già trong thôn đều biết nấu rượu và uống rượu. Mỗi dịp lễ, tết, rượu ngô được dùng để tế thần linh, tổ tiên, để người Pa Dí cùng nhau nâng chén, cùng cầu mong mùa màng bội thu, đời sống no ấm...
Trong những ngày vui như thế, men say được cất từ hạt ngô nếp nương thơm dẻo, từ bí quyết ngâm ủ của người Pa Dí, từ dòng nước mát trong ở thôn Cốc Ngù đã hoà quyện vào nhau, tạo nên một thứ tinh tuý chứa đựng nét văn hoá của người dân vùng cao.
TAG:du lich mien bac
Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011
Mổ xẻ từ "Phượt"!
Người ta nói đi du lịch là đi thăm thú những nơi lạ sau tháng ngày làm việc căng thẳng. Một chuyến du lịch cũng là một lần hưởng thụ và phó thác số phận của mình cho các tour... nhưng không hẳn thế, du lịch còn mang nhiều ý nghĩa khác nữa ngoài chuyện vãng cảnh, thưởng ngoạn, nhấm nháp đặc sản hay tìm tòi nền văn hóa khác lạ nơi đến. Vậy nên người ta phân chia ngọn ngành và so sánh rằng:
- Đi tham quan là đi xem tận mắt để học hỏi,xem du lich mien bac. Hồi còn bé và hồi không bé nhưng còn nghèo, chúng ta chỉ có thể được đi lại trong những đợt nhà trường, cơ quan tổ chức cho đi tham quan. Địa điểm và giới hạn thời gian luôn được xác định trước. Kiểu như là: tham quan lăng Bác, thành Cổ loa từ sáng đến chiều, hay chùa Hương hai ngày...
Thậm chí, đối với một số người còn được đi tham quan học tập mô hình XYZ ở nước ngoài một vài tháng, nhưng bản chất không khác gì các cháu đi tham quan chùa Một cột. Đặc trưng tiêu biểu nhất là có tổ chức, chi phí thấp, xem tận mắt, sờ tận tay với mục đích để biết, để học hỏi.
- Đi du lịch là đi đến vùng đất khác xem có gì khác lạ nơi mình ở. Thời bao cấp còn khắc khổ: người ta hiếm khi dùng từ du lịch cho bản thân (mặc dù trong từ điển tiếng Việt có hiện hữu từ này) vì nó quá xa xỉ với cuộc sống thời ấy.
Khái niệm du lịch rộng hơn khái niệm tham quan hay có thể hiểu một cách nôm na: du lịch là đi chơi xa kết hợp tham quan ở chỗ mình đến,xem du lich campuchia. Đi du lịch có thể theo nhóm, có thể một mình, nhưng khác cơ bản với tham quan là chủ động thời gian, không gian và chi phí, mục đích chỉ để thỏa mãn nhu cầu cá nhân.
- Đi nghỉ là kiếm một chỗ sang trọng và tiện nghi hơn bình thường để chơi bời đàn đúm hay nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Đi nghỉ là bậc cao nhất của du lịch và chỉ phụ thuộc vào túi tiền lẫn nhu cầu bản thân.
Nếu như đi du lịch nước ngoài vẫn phải tuân theo những lịch trình nhất địch của nhà tổ chức thì đi nghỉ có thể ngủ vùi 10 ngày không ra khỏi giường với một cô gái chân dài mét mốt trong một khu nghỉ biển xanh rì với bãi cát trắng phau mà không bị ai làm phiền. Vài năm trở lại đây một số tầng lớp trên của chúng ta đã rời xa khái niệm du lịch và dịch gần về khái niệm đi nghỉ. Điểm dễ nhận thấy của đi nghỉ là tự tổ chức và chi phí rất cao so với đi du lịch đơn thuần.
- Còn về chuyện Phượt: đây có lẽ đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của lĩnh vực du lịch.
Khi ta đã chán mọi thứ kia, chán sự tiện nghi chăn ấm nệm êm, chán cuộc sống buồn tẻ ra đụng vào chạm, chán cái ngột ngạt của cuộc sống đô thị thì chuyển sang Phượt. Phượt là những chuyến đi hành xác đến những nơi thâm sơn cùng cốc, không định hướng, không xác định thời gian, mục đích lớn nhất mà Phượt đem lại là giải thoát tinh thần bằng cách hoạt động thể xác trong những chuyến đi xa.
Phượt có tác dụng làm mới lại mình, thay đổi không khí và nạp thêm năng lượng để sống. Phượt dành cho tất cả mọi người từ trẻ đến già, từ nam tới nữ... nhưng đặc biệt rất thích hợp với những người sống ở thành phố, nơi áp lực công việc, áp lực cuộc sống cao. Vì vậy về mặt bản chất, nó rất khác với du lịch đơn thuần.
Tản mạn về phượt
Có rất nhiều người hỏi tôi: "Đi Phượt là đi đâu mà mày đam mê thế?" hay một câu hỏi đơn giản hơn "Phượt là gì"? Và sau những câu hỏi đó là những chia sẻ về những chuyến đi của Phượt, những trải nghiệm và những đam mê.
Nhưng dù có kể biết bao nhiêu chuyến đi chăng nữa, tôi vẫn chưa định nghĩa được cái danh từ mơ hồ đó. Phượt.
Vậy thực chất phượt là gì? Và tại sao lại có tên như thế?
Từ “phượt” trước kia không hề có trong bất kỳ từ điển tiếng Việt nào, nhưng đã trở nên phổ biến đến mức tất cả những người ham thích khám phá đều hiểu là “du lịch bụi”. Chữ “phượt” được khai sinh cách đây vài năm, trong tập truyện ngắn Me Tây của nhà văn Doãn Dũng - cũng là một “lão làng” trong giới “phượt”. Sau đó, từ “phượt” trở thành một từ lóng quen thuộc đến nỗi trong các quán cà phê, các giảng đường ĐH, trên đường phố hay các diễn đàn... đều có thể dễ dàng nghe thấy người ta trò chuyện với nhau: “Dạo này rỗi chứ, đi ‘phượt’ không?”.
Theo tôi, phượt chính là những chuyến đi, những chuyến đi bụi và ngẫu hứng, đôi khi không có sẵn lịch trình, đôi khi chẳng biết mình sẽ đi đâu và về đâu, không người dẫn đường, không dịch vụ rườm rà, chỉ đi bằng lòng đam mê và khám phá.
Phượt để giảm stress
Nếu lấy con số những người trẻ tìm đến cái chết hàng năm để giải thoát bế tắc mà "kể tội" sức ép của cuộc sống hiện đại thì dường như sự tồn tại đang ngày càng khó khăn hơn. Các lớp yoga, các khoa tâm thần ở bệnh viện, các khóa học thiền ... dường như không đủ để kéo người ta ra khỏi vũng lầy của sự chán chường không lý do.
Sự loanh quanh chật hẹp "tới hay lui cũng chừng ấy mặt người" khiến công chức và đám thanh niên mười tám đôi mươi chán ngấy,xem du lich thai lan. Họ có nhu cầu tìm đến những vùng đất mới, những nơi thậm chí chưa từng có dấu chân người thành thị. Để thay đổi, để tìm ra những lý do sống, và để thả lỏng con người mình.
Có nhiều tranh cãi xung quanh khái niệm "phượt", một từ ngữ dùng để chỉ các chuyến đi không phải để tham quan, du lịch hay nghỉ dưỡng. "Phượt" là khi người ta chán sự tiện nghi, chán cuộc sống buồn tẻ, chán cái ngột ngạt của cuộc sống đô thị. "Phượt" là những chuyến đi hành xác, không định hướng, mục đích lớn nhất mà "phượt" đem lại là giải thoát tinh thần, làm mới lại mình, thay đổi không khí và nạp thêm năng lượng".
Nếu chiểu theo tiêu chí ấy thì ai cũng có thể tham gia phượt. Nhưng, có điều này không đơn giản : để phượt được các bạn phải có sức khỏe, đam mê khám phá và một phẩm chất dân phượt hay gọi là " lỳ đòn " để có thể dầm mưa dãi nắng trong những địa điểm ít khi có dấu chân người.
Chỉ hình dung sơ sơ, mỗi chuyến phượt một người phải mang tối thiểu một ba lô 6 - 7 kg, bao gồm túi ngủ, ca nhôm, thức ăn , nước uống, dao , thuốc men,... Không phải ai cũng đủ " kiên trì " để đi hết con đường. Thế mà, số nữ giới tham gia " phượt" hiện nay cũng hùng hậu chả kém mày râu. Lạ chưa!
Phượt là những chuyến du lịch bụi bặm
Có nhiều người ví đi phượt cũng giống như đi bụi vậy, không cầu kì về trang phục, không kén chọn phương tiện, chỉ có bộ đồ phượt cũ mèm, chiếc xe máy cà tàng, một ba lô với vài thứ cần thiết và máy ảnh, chỉ vậy thôi cũng có thể làm chuyến phượt để đời. Đi phượt giống đi bụi, bụi từ phương tiện đến cả ăn uống, ngủ nghỉ. Đối với người đi phượt, không bao giờ có khái niệm sơn hào hải vị hay chăn ấm nệm êm, những giấc ngủ của dân phượt rất đơn giản, đôi khi là cắm trại, đôi khi là phươi sương giữa trời bên đống lửa bập bùng.
Phượt là khám phá và chinh phục
Đi phượt để khám phá. Phượt chạm được đến những cảnh đẹp mà du lịch không đến được, phượt không chừa một cảnh đẹp nào, cho dù đó là những cảnh đẹp hoang sơ và cheo leo. Thường thì người đi phượt là những người có sức khỏe tốt và ý chí vượt qua tất cả. Vì thực sự có những chuyến đi rất khó khăn và nguy hiểm. Dầm mưa, dãi nắng, lội bùn, chạy xe thâu đêm... những điều đó là những trải nghiệm khá thường xuyên của dân phượt.
Phượt là hành xác
Phượt có nghĩa là hành xác. Nếu nói hành xác thì không thể không nhắc đến phượt. Bởi vì đi phượt có phải đi du lịch hay nghỉ dưỡng đâu, để chạm được những cảnh đẹp nơi rừng sâu núi thẳm thì phải chịu cực, chịu gian nan, băng rừng vượt thác là chuyện thường. Nhưng sau những chuyến đi, chẳng ai than một câu, vì hành xác nhưng hành xác cho niềm đam mê và tận hưởng cái đẹp. Nếu có ai đó hỏi tôi: "Đi phượt có khổ không"? Tôi sẽ trả lời "rất, rất khổ, nhưng tôi vẫn cứ đi" bởi vì tôi đi bằng chính nhiệt huyết và đam mê. Những hành động xuất phát từ con tim mình sẽ chẳng bao giờ thấy chán nản.
Đi phượt để tìm lại chính mình
Phượt để khám phá bản thân. Đi phượt, đặc biệt là những chuyến đi mạo hiểm giúp con người phải bộc lộ hết những khả năng tiềm ấn, người đi phượt phải chịu trách nhiệm về sự sinh tồn của mình.
Đó là những lúc khó khăn nhất, buộc bạn phải thực sự dũng cảm và gan góc. Nhiều điều sẽ giúp bạn khám phá ra khả năng của mình mà đôi khi bình thường bạn không biết.
Vậy thì Phượt là gì?
Với những chia sẻ trên có lẽ phần nào giúp bạn hiểu được cái chất của phượt, vậy tại sao lại có tên như thế? Phượt, theo nhiều người được lấy từ "lượt phượt" ý chỉ sự phong trần nhếch nhác của những tay đi phượt.
Cũng có ý kiến cho rằng, phượt được đọc lái từ "bượt" trong "bượt lượt thượt". Tất cả cũng chỉ để nhấn mạnh cái chất bụi trong những chuyến đi.
Tất nhiên, mỗi người đã đi phượt, họ sẽ có một định nghĩa cho riêng mình, đôi khi một chuyến đi nho nhỏ cũng gọi là phượt, đi lang thang cà phê cũng là phượt.
Tất nhiên tất cả đều đúng, vì phượt không có giới hạn cho riêng mình, phượt là cả một thế giới bao la vô tận và để hiểu hết về nó thực sự là quá khó,xem du lich teambuilding. Và tất nhiên, tất cả định nghĩa về phượt đều hướng đến cái chất chung và không thể lẫn vào thứ gì khác, phượt là đam mê, khám phá và chinh phục.
Riêng với mình: phượt là một chuyến đi chơi xa được xác định lộ trình trước trên bản đồ - Được điều nghiên trước thời tiết nơi đi, nơi đến và nơi về - Được tham khảo và dự định trước những địa điểm chính chắc chắn sẽ ghé đến và khám phá - được khám phá thêm những nơi không tên, đẹp bất ngờ mà chả mấy ai biết tới...
Một chuyến phượt hoàn hảo nếu mình cảm thấy thỏa lòng, ít tốn kém nhưng thu hoạch cảnh đẹp cùng văn hóa nơi mình đến nhiều nhất.
Những ai có thể "phượt"?
Mình nghĩ là tất cả. nếu có ham thích khung cảnh thiên nhiên, muốn tìm hiểu văn hóa các địa phương - biết kiên trì và chịu cực - Lái xe ổn thỏa trên đường dài - có sức khỏe tương đối, có thời gian rỗi, có tý tiền còm... là bạn có thể "phượt" được rồi.
Còn bạn, bạn nghĩ về Phượt ra sao? hãy cùng chia sẻ với tôi và mọi người, bạn nhé.
- Đi tham quan là đi xem tận mắt để học hỏi,xem du lich mien bac. Hồi còn bé và hồi không bé nhưng còn nghèo, chúng ta chỉ có thể được đi lại trong những đợt nhà trường, cơ quan tổ chức cho đi tham quan. Địa điểm và giới hạn thời gian luôn được xác định trước. Kiểu như là: tham quan lăng Bác, thành Cổ loa từ sáng đến chiều, hay chùa Hương hai ngày...
Thậm chí, đối với một số người còn được đi tham quan học tập mô hình XYZ ở nước ngoài một vài tháng, nhưng bản chất không khác gì các cháu đi tham quan chùa Một cột. Đặc trưng tiêu biểu nhất là có tổ chức, chi phí thấp, xem tận mắt, sờ tận tay với mục đích để biết, để học hỏi.- Đi du lịch là đi đến vùng đất khác xem có gì khác lạ nơi mình ở. Thời bao cấp còn khắc khổ: người ta hiếm khi dùng từ du lịch cho bản thân (mặc dù trong từ điển tiếng Việt có hiện hữu từ này) vì nó quá xa xỉ với cuộc sống thời ấy.
Khái niệm du lịch rộng hơn khái niệm tham quan hay có thể hiểu một cách nôm na: du lịch là đi chơi xa kết hợp tham quan ở chỗ mình đến,xem du lich campuchia. Đi du lịch có thể theo nhóm, có thể một mình, nhưng khác cơ bản với tham quan là chủ động thời gian, không gian và chi phí, mục đích chỉ để thỏa mãn nhu cầu cá nhân.
- Đi nghỉ là kiếm một chỗ sang trọng và tiện nghi hơn bình thường để chơi bời đàn đúm hay nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Đi nghỉ là bậc cao nhất của du lịch và chỉ phụ thuộc vào túi tiền lẫn nhu cầu bản thân.
Nếu như đi du lịch nước ngoài vẫn phải tuân theo những lịch trình nhất địch của nhà tổ chức thì đi nghỉ có thể ngủ vùi 10 ngày không ra khỏi giường với một cô gái chân dài mét mốt trong một khu nghỉ biển xanh rì với bãi cát trắng phau mà không bị ai làm phiền. Vài năm trở lại đây một số tầng lớp trên của chúng ta đã rời xa khái niệm du lịch và dịch gần về khái niệm đi nghỉ. Điểm dễ nhận thấy của đi nghỉ là tự tổ chức và chi phí rất cao so với đi du lịch đơn thuần.
- Còn về chuyện Phượt: đây có lẽ đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của lĩnh vực du lịch.
Khi ta đã chán mọi thứ kia, chán sự tiện nghi chăn ấm nệm êm, chán cuộc sống buồn tẻ ra đụng vào chạm, chán cái ngột ngạt của cuộc sống đô thị thì chuyển sang Phượt. Phượt là những chuyến đi hành xác đến những nơi thâm sơn cùng cốc, không định hướng, không xác định thời gian, mục đích lớn nhất mà Phượt đem lại là giải thoát tinh thần bằng cách hoạt động thể xác trong những chuyến đi xa.
Phượt có tác dụng làm mới lại mình, thay đổi không khí và nạp thêm năng lượng để sống. Phượt dành cho tất cả mọi người từ trẻ đến già, từ nam tới nữ... nhưng đặc biệt rất thích hợp với những người sống ở thành phố, nơi áp lực công việc, áp lực cuộc sống cao. Vì vậy về mặt bản chất, nó rất khác với du lịch đơn thuần.
Tản mạn về phượt
Có rất nhiều người hỏi tôi: "Đi Phượt là đi đâu mà mày đam mê thế?" hay một câu hỏi đơn giản hơn "Phượt là gì"? Và sau những câu hỏi đó là những chia sẻ về những chuyến đi của Phượt, những trải nghiệm và những đam mê.
Nhưng dù có kể biết bao nhiêu chuyến đi chăng nữa, tôi vẫn chưa định nghĩa được cái danh từ mơ hồ đó. Phượt.
Vậy thực chất phượt là gì? Và tại sao lại có tên như thế?
Từ “phượt” trước kia không hề có trong bất kỳ từ điển tiếng Việt nào, nhưng đã trở nên phổ biến đến mức tất cả những người ham thích khám phá đều hiểu là “du lịch bụi”. Chữ “phượt” được khai sinh cách đây vài năm, trong tập truyện ngắn Me Tây của nhà văn Doãn Dũng - cũng là một “lão làng” trong giới “phượt”. Sau đó, từ “phượt” trở thành một từ lóng quen thuộc đến nỗi trong các quán cà phê, các giảng đường ĐH, trên đường phố hay các diễn đàn... đều có thể dễ dàng nghe thấy người ta trò chuyện với nhau: “Dạo này rỗi chứ, đi ‘phượt’ không?”.
Theo tôi, phượt chính là những chuyến đi, những chuyến đi bụi và ngẫu hứng, đôi khi không có sẵn lịch trình, đôi khi chẳng biết mình sẽ đi đâu và về đâu, không người dẫn đường, không dịch vụ rườm rà, chỉ đi bằng lòng đam mê và khám phá.
Phượt để giảm stress
Nếu lấy con số những người trẻ tìm đến cái chết hàng năm để giải thoát bế tắc mà "kể tội" sức ép của cuộc sống hiện đại thì dường như sự tồn tại đang ngày càng khó khăn hơn. Các lớp yoga, các khoa tâm thần ở bệnh viện, các khóa học thiền ... dường như không đủ để kéo người ta ra khỏi vũng lầy của sự chán chường không lý do.
Sự loanh quanh chật hẹp "tới hay lui cũng chừng ấy mặt người" khiến công chức và đám thanh niên mười tám đôi mươi chán ngấy,xem du lich thai lan. Họ có nhu cầu tìm đến những vùng đất mới, những nơi thậm chí chưa từng có dấu chân người thành thị. Để thay đổi, để tìm ra những lý do sống, và để thả lỏng con người mình.
Có nhiều tranh cãi xung quanh khái niệm "phượt", một từ ngữ dùng để chỉ các chuyến đi không phải để tham quan, du lịch hay nghỉ dưỡng. "Phượt" là khi người ta chán sự tiện nghi, chán cuộc sống buồn tẻ, chán cái ngột ngạt của cuộc sống đô thị. "Phượt" là những chuyến đi hành xác, không định hướng, mục đích lớn nhất mà "phượt" đem lại là giải thoát tinh thần, làm mới lại mình, thay đổi không khí và nạp thêm năng lượng".
Nếu chiểu theo tiêu chí ấy thì ai cũng có thể tham gia phượt. Nhưng, có điều này không đơn giản : để phượt được các bạn phải có sức khỏe, đam mê khám phá và một phẩm chất dân phượt hay gọi là " lỳ đòn " để có thể dầm mưa dãi nắng trong những địa điểm ít khi có dấu chân người.
Chỉ hình dung sơ sơ, mỗi chuyến phượt một người phải mang tối thiểu một ba lô 6 - 7 kg, bao gồm túi ngủ, ca nhôm, thức ăn , nước uống, dao , thuốc men,... Không phải ai cũng đủ " kiên trì " để đi hết con đường. Thế mà, số nữ giới tham gia " phượt" hiện nay cũng hùng hậu chả kém mày râu. Lạ chưa!
Phượt là những chuyến du lịch bụi bặm
Có nhiều người ví đi phượt cũng giống như đi bụi vậy, không cầu kì về trang phục, không kén chọn phương tiện, chỉ có bộ đồ phượt cũ mèm, chiếc xe máy cà tàng, một ba lô với vài thứ cần thiết và máy ảnh, chỉ vậy thôi cũng có thể làm chuyến phượt để đời. Đi phượt giống đi bụi, bụi từ phương tiện đến cả ăn uống, ngủ nghỉ. Đối với người đi phượt, không bao giờ có khái niệm sơn hào hải vị hay chăn ấm nệm êm, những giấc ngủ của dân phượt rất đơn giản, đôi khi là cắm trại, đôi khi là phươi sương giữa trời bên đống lửa bập bùng.
Phượt là khám phá và chinh phục
Đi phượt để khám phá. Phượt chạm được đến những cảnh đẹp mà du lịch không đến được, phượt không chừa một cảnh đẹp nào, cho dù đó là những cảnh đẹp hoang sơ và cheo leo. Thường thì người đi phượt là những người có sức khỏe tốt và ý chí vượt qua tất cả. Vì thực sự có những chuyến đi rất khó khăn và nguy hiểm. Dầm mưa, dãi nắng, lội bùn, chạy xe thâu đêm... những điều đó là những trải nghiệm khá thường xuyên của dân phượt.
Phượt là hành xác
Phượt có nghĩa là hành xác. Nếu nói hành xác thì không thể không nhắc đến phượt. Bởi vì đi phượt có phải đi du lịch hay nghỉ dưỡng đâu, để chạm được những cảnh đẹp nơi rừng sâu núi thẳm thì phải chịu cực, chịu gian nan, băng rừng vượt thác là chuyện thường. Nhưng sau những chuyến đi, chẳng ai than một câu, vì hành xác nhưng hành xác cho niềm đam mê và tận hưởng cái đẹp. Nếu có ai đó hỏi tôi: "Đi phượt có khổ không"? Tôi sẽ trả lời "rất, rất khổ, nhưng tôi vẫn cứ đi" bởi vì tôi đi bằng chính nhiệt huyết và đam mê. Những hành động xuất phát từ con tim mình sẽ chẳng bao giờ thấy chán nản.
Đi phượt để tìm lại chính mình
Phượt để khám phá bản thân. Đi phượt, đặc biệt là những chuyến đi mạo hiểm giúp con người phải bộc lộ hết những khả năng tiềm ấn, người đi phượt phải chịu trách nhiệm về sự sinh tồn của mình.
Đó là những lúc khó khăn nhất, buộc bạn phải thực sự dũng cảm và gan góc. Nhiều điều sẽ giúp bạn khám phá ra khả năng của mình mà đôi khi bình thường bạn không biết.
Vậy thì Phượt là gì?
Với những chia sẻ trên có lẽ phần nào giúp bạn hiểu được cái chất của phượt, vậy tại sao lại có tên như thế? Phượt, theo nhiều người được lấy từ "lượt phượt" ý chỉ sự phong trần nhếch nhác của những tay đi phượt.
Cũng có ý kiến cho rằng, phượt được đọc lái từ "bượt" trong "bượt lượt thượt". Tất cả cũng chỉ để nhấn mạnh cái chất bụi trong những chuyến đi.
Tất nhiên, mỗi người đã đi phượt, họ sẽ có một định nghĩa cho riêng mình, đôi khi một chuyến đi nho nhỏ cũng gọi là phượt, đi lang thang cà phê cũng là phượt.
Tất nhiên tất cả đều đúng, vì phượt không có giới hạn cho riêng mình, phượt là cả một thế giới bao la vô tận và để hiểu hết về nó thực sự là quá khó,xem du lich teambuilding. Và tất nhiên, tất cả định nghĩa về phượt đều hướng đến cái chất chung và không thể lẫn vào thứ gì khác, phượt là đam mê, khám phá và chinh phục.
Riêng với mình: phượt là một chuyến đi chơi xa được xác định lộ trình trước trên bản đồ - Được điều nghiên trước thời tiết nơi đi, nơi đến và nơi về - Được tham khảo và dự định trước những địa điểm chính chắc chắn sẽ ghé đến và khám phá - được khám phá thêm những nơi không tên, đẹp bất ngờ mà chả mấy ai biết tới...
Một chuyến phượt hoàn hảo nếu mình cảm thấy thỏa lòng, ít tốn kém nhưng thu hoạch cảnh đẹp cùng văn hóa nơi mình đến nhiều nhất.
Những ai có thể "phượt"?
Mình nghĩ là tất cả. nếu có ham thích khung cảnh thiên nhiên, muốn tìm hiểu văn hóa các địa phương - biết kiên trì và chịu cực - Lái xe ổn thỏa trên đường dài - có sức khỏe tương đối, có thời gian rỗi, có tý tiền còm... là bạn có thể "phượt" được rồi.
Còn bạn, bạn nghĩ về Phượt ra sao? hãy cùng chia sẻ với tôi và mọi người, bạn nhé.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)





























